A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Nửa bên kia màu nắng

Tháng tám đã sang thật rồi. Chờn vờn buông dải lụa, rủ mình ngang phía mùa thu. Nắng hạ bắt đầu e ấp, chừng chững lại, chẳng còn gắt gỏng chói chang. Những thẹn thùng, những dịu dàng e lệ rải nhẹ tự tình cùng phố. Ngọn gió cũng thầm thì khe khẽ, lay động chớm chiều...

Tháng tám đã sang thật rồi. Chờn vờn buông dải lụa, rủ mình ngang phía mùa thu. Nắng hạ bắt đầu e ấp, chừng chững lại, chẳng còn gắt gỏng chói chang. Những thẹn thùng, những dịu dàng e lệ rải nhẹ tự tình cùng phố.

 Ngọn gió cũng thầm thì khe khẽ, lay động chớm chiều trong thoáng mong manh. Mùa đang trôi trên chiếc lá thời gian, xoay xoay cùng miên man hồi tưởng. Mùa đang đặt những bước chân nửa luyến nhớ, nửa níu kéo, dùng dằng chẳng nỡ, ở hay đi. Phía bên kia còn ngân đọng vạt nắng hạ trì níu, nghiêng bên này nửa thoáng mùa thu vẫy gọi, mời mọc. Mùa chênh vênhchơm chớm trên nhịp cầu hoài tiếc, luyến lưu quyện lẫn đợi chờ.

 Một chiếc lá vàng chao nghiêng đậu trên nếp áo thiếu nữ rồi tiếp tục chuyến phiêu du tìm về cùng đất mẹ. Gió hát nhã khúc mông lung nắm tay người chạy theo ánh hoàng hôn xa tít tắp chân trời. Mùa gọi theo những cái nắm tay, ấm nồng, thắm thiết. Trên phố bao đôi tình nhân đứng bên nhau chìm vào dịu êm mỏng - nhẹ của thiên nhiên. Nụ hôn của phố hiền ngoan đặt trên môi bóng rêu phong loang loáng mùi xưa cũ, ẩn ức thấm mềm kỷ niệm. Mùa ơi, mùa cần những ngón tay đan cài vào nhau cho bớt chông chênh.

 Mỏng mảnh lắm sợi chỉ mùa thu, dệt vào nắng hè lùi dần phía sau song cũng dự cảm nỗi lạnh lùng đông buồn sẽ đến. Thu làm chi để ấm êm gói vào vòng ôm siết chặt, để nhắm mắt thoáng nhung nhớ tràn về. Thu làm chi để lòng xuyến xao trước vạt cúc tần tháng tám bung nở.

 Phong linh thủy chung nơi khung cửa nhỏ, hát khúc leng keng, leng keng cùng đốm nắng, vạt gió và nụ cười cô gái mỗi sớm mai. Yêu thương cũng an nhiên như mảnh mùa thu bé bỏng, chẳng vội vã, ồn ào mà đọng lại trong nét bình yên, lặng lẽ. Cô gái mùa thu dìu dịu, đằm thắm và nép mình trong sâu kín, chối từ những cuộc đi vội vàng, trốn chạy. Nép mình bên hiên mưa tháng tám, xòe bàn tay hứng giọt giọt thanh âm rớt rơi pha loãng màu thiên di, nụ cười cô gái tan vào mây trời. Cứ để mùa trôi trôi lặng thầm, em sẽ ở phía nửa bên kia màu nắng bình thản đón đợi thời gian đi qua, bình thản đón đợi sự thương nơi màu mắt, nơi những ngón tay đan cài che lấp khoảng trống gió về giữa những kẽ tay. Em sẽ đợi nơi phía nửa kia màu nắng, bình an sẽ về.

                                                                                              HY.8/2013


Tác giả: Bùi Thị Hải Yến
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết